XtGem Forum catalog
Easy mobile site building

KaKaVip.wen.ru
Chat|Xổ số|Bóng đá| Giới thiệu sms
Admin:.Hãy chân trọng những gì bạn đã có,đang có và sắp có !!!
Các cô nàng thì y chang một phong cách  giống nhau, mắt kẻ đen sậm, lót thêm miếng áp tròng cho giống búp bê,  lông mi dán cong vút, dày cộp, áo lệch một bên vai, tay xách theo túi  LV, Hermes hàng "phếch", đi đứng như Paris Hilton chuẩn bị sải bước thảm  đỏ, cứ gọi là há mỏ nghe các chàng chém, chớp chớp mắt rất ra vẻ thỏ  non rình cáo. Một bộ phận thanh niên ngày nay đang phí thời gian vào  những cuộc giải trí trà chanh vỉa hè vô bổ như thế này.
 
Phi chém bất thành... trà chanh!
 
  Tối nào cũng vậy, từ phố trà chanh nhà thờ đường Lý Quốc Sư đến Lương  Ngọc Quyến, Đào Duy Từ và rải rác khắp các phố cổ Hà Nội đông nghìn  nghịt nam thanh nữ tú, nhiều nhất là teen.
 
Trà chanh chỉ là  cái cớ, một cốc nước trà loãng toẹt, thêm tí đường, vài lát chanh, có  giá từ 8.000 đến 15.000 đồng, một đĩa hạt dưa hoặc hướng dương, nam  thanh thì thêm vài điếu thuốc, thế là đã có một buổi tán gẫu vui như  tết, tha hồ chửi tục, nói bậy, chém gió túi bụi. Hình như đó là một nhu  cầu... xả, hay gọi một cách hình tượng hơn là... thoát xác của một bộ  phận giới trẻ hiện nay.
 
Giống như nhu cầu của cánh đàn ông  trung niên, cuối buổi chiều nhất định phải gặp nhau làm vài vại bia hơi  trước khi về nhà ăn cơm với vợ, thì đám thanh niên hoi cũng vậy, phải  gặp bạn bè để "chém", thậm chí chỉ cần vác thêm cô người yêu ra quán trà  chanh, ngồi im nghe dân tình xung quanh "chém" cũng là thỏa mãn lắm  rồi.
 
Các quán trà chanh tại phố Nhà Thờ luôn đông khách teen.
 

  Hàng loạt chuyện trên giời dưới bể, nhưng chủ yếu vẫn xoay quanh câu  chuyện muôn thuở: "hàng họ", "gái mú", "lô đề, bóng bánh", và xe cộ,  toàn những thể loại "khủng long" hàng mấy tỉ, chả liên quan tới mấy con  rim "ghẻ", Wave "chiến" dựng ngoài đường, bọn con trai kể cho bọn con  gái, đơn giản và tự nhiên như một phần tất yếu của cuộc sống.
 
  Một tối ép mình lê la giữa cái chốn vỉa hè đầy bụi và ngập tràn "hơi thở  cuộc sống" ấy, tôi bỗng thấy mình già nua và lạc hậu vô cùng, khi nghe  họ hồn nhiên nói chuyện, bàn luận về sex không chút ngượng mồm.
 
  Đám con gái cũng nhao vào hưởng ứng một cách cuồng nhiệt. Đến giờ cơm  chẳng ai buồn về, các chàng không phải nấu cơm đã đành, các nàng cũng  không phải về nhà nấu cơm nốt (chắc việc ấy dành cho osin). Chợt giật  mình vì một lối sống bị buông lỏng quản lý đến kinh hãi.
 
Đêm  thứ bảy: 22h. Đám thanh niên cả nam lẫn nữ ngồi cạnh chúng tôi vừa  "chém" vừa chửi thề, câu chuyện của họ đang nhắc tới một nữ sinh lớp 9,  họ chỉ nói với nhau 3 câu nhưng đồ rằng ai cũng đoán được nội dung: "Mày  chén nó chưa?". "Chưa". "Thế thì tối nay gặp, chén phát cho máu".
 
  Nhưng hình như anh chàng kia nhát gan hơn nên sau một hồi rất lâu suy  tư, đành trả tiền mấy cốc nước, mấy đĩa hạt dưa, rồi lèm bèm một câu  nghe đến tủi: "Gái mú là phù du, thầy u mới là tất cả". Rất lõm bõm,  nhưng tôi nghe được, các chàng và các nàng mới đang là học sinh lớp 11.
 
  Còn đám thanh niên ngồi bên trái, sau khi chém chán chê, hò nhau đứng  dậy. Tưởng họ về, ai dè một thằng con trai rủ cả hội sang bên kia cầu...  nghỉ. Nhìn họ, cùng lắm là vừa tới 20 tuổi, tất nhiên chưa chồng chưa  vợ, nhưng đã có lịch sinh hoạt như... người lớn. Lạ là ngồi suốt buổi  tối, tôi căng tai ra nghe trộm nhưng không thấy cô cậu nào bị bố mẹ tróc  nã gọi về. Chỉ thấy họ nghe những cuộc điện thoại của bạn bè.
 

Từ trà chanh vỉa hè, các vấn đề xã hội được đem ra "chém gió" nhiệt tình.
 

  Và, chao ôi là chửi thề. Cá rằng, nếu các nhà xã hội học làm một cuộc  điều tra về "văn hóa chửi bậy" thì có lẽ ở các quán trà chanh này là số 1  về cấp độ và mật độ. Lời "ngọc", ý "ngà" cứ phun ra ào ào từ những  khuôn miệng rất xinh của cả nam lẫn nữ.
 
Có rất nhiều kẻ đang  luyên thuyên chém tắt hết cả đèn đường thực chất đang trong trạng  thái... ảo tung chảo. Vào bar, lên sàn đập đá mới có nguy cơ bị Công an  tóm, chứ cứ ra chém gió ngoài vỉa hè, khó bị đưa vào tầm ngắm. Nếu có bị  xử lý, họa hoằn lắm chỉ là bị phạt vì cái tội để xe dưới lòng đường.  Thế nên, như một thời đám choai choai vác cả tài mà ra vỉa hè ngồi hút,  giờ thì rất nhiều kẻ phê pha chán chê ở đâu đó rồi cũng mò ra trà chanh  để xả.
 
Và show hàng
 
Trà chanh giống  như một hiệu ứng tâm lý đám đông, ví như một thời đám sinh viên, học  sinh thích tìm đến trà sữa trân châu Đài Loan. Khi trà sữa hạ nhiệt là  lúc trà chanh lên ngôi. Giải khát chỉ là cái cớ, rất nhiều lý do để rủ  nhau túm năm tụm ba ở hàng trà chanh: Gặp gỡ, buôn chuyện, chém gió,  thậm chí không có việc gì làm, rảnh quá cũng ra trà chanh ngồi cho đỡ...  buồn.
 
Được nghe thiên hạ chém gió, và đặc biệt được ngắm gái  đẹp, nhất là giữa mùa hè này, các nàng diện quần sooc, áo ba lỗ, váy  ngắn, da thịt trắng ngần cứ phơi phới trước mắt. Hình xăm từ 3D đến 4D,  lại có cả phát quang, tối cứ nhấp nha nhấp nháy như ma trơi. Chả biết  có... bổ mắt hay không nhưng ngập tràn những lời bình luận khiếm nhã từ  đám đàn ông.
 
Không biết từ bao giờ, dân tình đã truyền nhau  "kinh nghiệm": Muốn ngắm gái đẹp, hot girl thì ngồi trà chanh. Tuy là  vỉa hè thật, nhưng gái xinh cũng nhiều và giống nhau đến nản.
 
  Các cô nàng đều có một búi tóc cao vút giữa đỉnh đầu, lông mi giả dày  cộp, váy ngắn, áo lệch vai, tay nhất định là phải xách thêm chiếc túi  hàng "phếch", guốc cao mười mấy phân, đi đứng giống hệt các cô ca sĩ,  người mẫu cỡ Hoàng Thùy Linh, thỉnh thoảng lại bắt gặp một hình xăm 3D  quả sơ ri đậu trễ nải ngay trên bầu ngực. Còn các chàng thì kiểu gì cũng  phải lấp ló sau ống tay áo cộc là một hình xăm hoa văn, tóc nhum nhủm  giữa đầu, hai bên cạo trắng. Như những bản sao nam ca sĩ Hàn Quốc, không  thấy họ có gì là "bản sắc".
 
Trà chanh ở Hà Nội, ban đầu chỉ  là hai hàng cạnh nhau gần nhà thờ, sau phát triển ở khắp các phố phường.  Sầm uất nhất phải kể đến Đào Duy Từ, Lương Ngọc Quyến, Cát Linh, Giảng  Võ, Ngã Tư Sở (chỉ riêng khu vực Ngã  Tư Sở có tới gần 20 hàng trà  chanh). Buổi tối, dọc phố Huế lên tới Bờ Hồ, thanh niên ngồi kín hàng  trà chanh, và đây chính là "cổ động viên" phấn khích nhất chuyên cổ vũ  các đối tượng đua xe tuyến đường này. Không có cổ động viên thì các tay  đua có khi chỉ rú ga theo cơn, nhưng khi có người xem, lập tức, nhiều  tay đua nhiệt tình thể hiện.
 
Cơn sốt trà chanh hiện đã lan ra  các tỉnh, trên mạng người ta còn thành lập hẳn "hội trà chanh chém gió  Hải Dương", "trà chanh chém gió Hải Phòng", "trà chanh chém gió Quảng  Ninh". Chẳng phải vì yêu thích gì cái món nước (đến 90% là nước lã, pha  thêm tí chè, tí đường, tí đá, vài lát chanh, có vị chát chát, chua  chua), mà cái chính là gặp nhau ở đấy tha hồ chém, tha hồ ngắm gái xinh,  tha hồ nghe các câu chuyện trên giời dưới biển.
 
Hàng trăm  người đổ về mỗi tối ở quán trà chanh gần nhà thờ, nhân với từng ấy quán ở  khắp địa bàn Hà Nội này, cho thấy, một số lượng khủng khiếp nam thanh  nữ tú cứ rảnh là đi chém gió. Con trai chém đã đành, con gái cũng buôn  dưa lê suốt buổi. Lạ một điều, họ đều là những người trẻ, nhiều người có  học, nhưng không ai thấy lăn tăn khi bưng một cốc nước (đầy nghi vấn về  chất lượng vệ sinh an toàn thực phẩm) uống một cách thản nhiên.
 
  Nếu hỏi những kẻ đang ngồi trà chanh sợ gì nhất, xin thưa, không phải  là sợ vi trùng, virus lấp ló trong mỗi cốc trà chanh, mà họ sợ nhất giữa  lúc cơn chém đang lên cao trào, lại phải cầm cốc, cắp ghế chạy cơ quan  chức năng vì cái tội lấn chiếm vỉa hè, lòng đường. Khi cơ quan chức năng  đi rồi, là lúc cơn chém lên đến đỉnh.
 
Nhiều kẻ có khi chỉ  nghe chuyện của ai đó cũng lấy làm của mình: "Hôm qua đi về muộn, bị các  chú dân phòng giữ xe, tức mình cầm gạch ném vào đầu một chú, không biết  chú ấy có bị làm sao không. Giờ thấy ân hận quá". Đại loại là những câu  chuyện rất vơ vào, thậm chí có kẻ đọc thông tin mới nhất trên mạng,  rằng cậu ấm đi thi đại học bằng siêu xe ở Hải Dương, được có 5 điểm,  thiếu gia ở đất Lạng Sơn thì được 7 điểm. Và kiểu gì kết thúc mỗi câu  chuyện này, người kể cũng có tí liên quan: "Bố nó ngày xưa chơi với ông  anh em".
 
Lẽ ra, buổi tối là thời gian các em học sinh, sinh  viên phải ở nhà học và chịu sự quản lý của gia đình, nhưng hình như rất  nhiều chàng trai, cô gái đều đặn có mặt ở hàng trà chanh mỗi tối không  phải học và cũng không bị gia đình gọi về. Họ được tự do sống theo ý  thích của mình. Thói quen ăn uống vỉa hè rất xấu đã hình thành ở một bộ  phận giới trẻ này, kéo theo đó là thứ văn hóa vỉa hè dần bị tiêm nhiễm.
 
  Nói tục, chửi bậy - hình như là một thứ "đặc sản" rất sẵn ở các hàng  trà chanh. Dù bạn không nói tục, nhưng những người xung quanh bạn không  ngại ngần tuôn ra những lời lẽ khó nghe. Một lần bạn thấy lạ, hai lần  bạn thấy bình thường, đến lần thứ ba bạn thấy vô cùng bình thường, thậm  chí là vô cảm. Bạn đã bắt đầu vô cảm với cái xấu, vô cảm với những câu  chuyện ăn chơi hằng ngày nơi quán trà chanh bạn nghe được. Không lứa  tuổi nào dễ bị tiêm nhiễm và học theo nhanh như tuổi teen. Mà ngồi trà  chanh bây giờ, teen phải chiếm đến 90%.
 
Hom Nay:
1

© 2011 http://Bin7.Wap.SH